NGÀY 29 THÁNG 4: THÁNH CATARINA SIENA, trinh nữ, Tiến Sĩ Hội Thánh

Thánh Catarina tên thật là Catarina Benincasa, sinh ngày 25-03-1347 tại Siena. Ngài là người con thứ 23 trong một gia đình có 25 anh chị em. Thân phụ là ông Giacômô Benincasa, làm nghề thợ nhuộm, và thân mẫu là bà Lapa.

Gia đình Catarina nằm trong giáo xứ do các cha Đa Minh phụ trách, vì thế Catarina thường đi lễ nhà thờ thánh Đa Minh và yêu mến các tu sĩ Đa Minh cách đặc biệt. Theo truyền thống kể lại, mỗi lần các tu sĩ Đa Minh đi ngang qua nhà, Catarina đã lén ra hôn những dấu chân sau khi họ đi qua. Với lòng yêu mến vào tình yêu Thiên Chúa như thế, nên khi mới bảy tuổi, Catarina đã dâng hiến tâm hồn mình cho Đức Kitô, và khi lớn lên cô đã bày tỏ ý muốn đi tu của mình cho bố mẹ biết, nhưng gia đình đã phản đối và muốn cô kết hôn. Để nói lên ý chí quyết tâm của mình, Catarina đã cắt ngắn và trùm trên đầu một khăn trắng; đó là dấu hiệu một thiếu nữ đã khấn dâng mình cho Thiên Chúa. Sau cùng, với sự đồng ý của cha mẹ, Catarina đã gia nhập tổ chức Mantellate, là một hội phụ nữ có liên hệ đến dòng Đaminh. Họ mặc áo dòng nhưng sống ở nhà và phục vụ người nghèo, người đau yếu. Trong vòng hai năm liên tiếp, Catarina không bao giờ rời khỏi phòng, trừ khi đi tham dự thánh lễ và xưng tội; cũng như không nói chuyện với một ai ngoại trừ cha giải tội. Trong thời gian này, ngài đã luyện tập đời sống nội tâm qua lối sống khắc khổ của mình.

Catarina là người rất thích lối sống cô tịch và thinh lặng, để luôn luôn được kết hợp với Thiên Chúa. Thế nhưng đây không phải là điều Chúa muốn, Ngài muốn chị ra đi mang hòa bình cho Giáo hội, cho thế giới và đưa các linh hồn về với Ngài. Sau đó, chị đã hăng say trong các việc bổn phận của mình ở trong gia đình cũng như các công việc khác nhau ngoài xã hội.Chị giúp những việc nội trợ, phục vụ người nghèo, viếng thăm bệnh nhân, những người tù, những tử tội để an ủi họ. Tiếng tăm về một đời sống đạo đức và các công việc của chị được lan rộng khắp nơi, nên có nhiều người đã đến xin chị cầu nguyện cho họ.

Là người có lòng yêu mến Chúa nồng nàn và yêu tha nhân như chính mình đã thúc đẩy chị Catarina đến với những vấn đề đại sự của Giáo hội thời bấy giờ. Chị đã kêu gọi sự đoàn kết để giải phóng đất thánh, nhằm đem lại sự tự do trong việc viếng thăm đất thánh của người Công giáo. Bên cạnh đó là việc canh tân Giáo Hội trong việc kêu gọi mọi người trở về với tinh thần Phúc Âm. Đồng thời, chị cũng đã cố gắng trong việc đưa Đức Giáo Hoàng từ Avignon về Roma.

Sau những năm tháng làm việc không ngơi nghỉ vì lòng yêu mến Chúa và Giáo hội, chị đã ngã quỵ và hầu như bất toại cho đến khi từ trần. Chị Catarina đã trải qua cơn hấp hối nhiệm mầu kéo dài gần ba tháng tại Rôma, và có thể nói đây là cuộc tử đạo mà chị hằng ước ao. Trước khi lìa đời, chị đã có những lời huấn dụ với gia đình thiêng liêng của chị: “Các con hãy cầu nguyện không ngừng và sống khiêm tốn. Hãy tránh đoán xét người khác hay thậm chí tranh luận về hành vi của họ. Hãy luôn tin tưởng và cậy trông nơi Chúa, và yêu thương nhau, để các con có thể thực sự là con cái thân yêu của Giáo hội. Trước mặt Chúa, các con hãy dâng hiến nước mắt và những lời cầu nguyện sốt sắng cho Giáo hội của Người”. Chị qua đời vào ngày 29-04-1380, lúc mới tròn 33 tuổi. Người ta mai táng và tôn kính thi hài chị tại bàn thờ chính của nhà thờ Sancta Maria Sopra Minerva, Roma. Riêng đầu của chị Catarina được rước về Siena với sự hiện diện của bà Lapa.

Ngày 29-06-1461, Đức Piô II phong thánh cho chị Catarina Siena. Ngày 13-04-1866, Đức Piô IX đặt chị làm bổn mạng của Roma. Ngày 18-06-1939, Đức Piô XII tôn phong chị làm bổn mạng nước Ý cùng với thánh Phanxicô. Ngày 04-10-1970, Đức Phaolô VI tặng tước hiệu “tiến sĩ Giáo hội” cho chị Catarina, một tuần sau thánh Têrêxa Avila. Ngày 01-10-1999, Đức Gioan Phaolô II ban tự sắc tôn vinh Catarina cùng với thánh Brigida và thánh Têrêxa Bênêdicta Thánh Giá làm bổn mạng Âu Châu.

Pet. Hải Văn SDB

 

 

Con đã nếm thử và đã nhìn thấy

Trích sách Đối thoại của thánh Ca-ta-ri-na Xi-ê-na, trinh nữ, về Thiên Chúa quan phòng

Ôi Thiên Chúa vĩnh hằng, ôi Ba Ngôi vĩnh cửu ! Ngài đã dùng sự kết hợp với bản tính Thiên Chúa mà làm cho máu Con Một Ngài có giá trị biết bao ! Lạy Ba Ngôi vĩnh cửu, Ngài ví tựa đại dương sâu thẳm, càng tìm con càng thấy ; càng thấy con càng tìm. Ngài làm cho linh hồn được no thoả nhưng dường như lại không no thoả. Bởi lẽ trong vực thẳm của Chúa, Chúa làm cho linh hồn được no thoả mà vẫn còn luôn đói khát Chúa, vì linh hồn vẫn hết sức ước mong khao khát được thấy Chúa là ánh sáng trong ánh sáng của Chúa, ôi lạy Ba Ngôi vĩnh cửu !

Nhờ ánh sáng trí khôn và trong ánh sáng của Chúa, lạy Chúa Ba Ngôi, con đã nếm thử và đã nhìn thấy vực thẳm của Ngài cũng như vẻ đẹp của thụ tạo do Ngài dựng nên. Vì khi chính bản thân con được mặc lấy Ngài, con đã thấy con là hình ảnh của Ngài. Lạy Cha vĩnh cửu, điều này có nghĩa là Cha ban cho con được tham dự vào quyền năng và sự khôn ngoan của Ngài, sự khôn ngoan của riêng Con Một Ngài. Còn Thánh Thần, Đấng phát xuất từ Ngài là Cha và từ Con của Ngài, lại ban cho con ý muốn, và nhờ đó làm cho con có thể yêu mến.

Vì chính Ngài, lạy Ba Ngôi vĩnh cửu, Ngài là Đấng Sáng Tạo, còn con là thụ tạo : do đó, nhờ Ngài soi sáng, con cũng biết được rằng khi tái tạo con nhờ máu của Con Một Ngài, thì Ngài đã say mê vẻ đẹp nơi thụ tạo do Ngài dựng nên.

Ôi vực thẳm, ôi Ba Ngôi vĩnh cửu, ôi Thiên Chúa, ôi đại dương sâu thẳm, Chúa còn có thể ban cho con ơn gì lớn lao hơn chính Ngài nữa chăng ? Chúa là lửa luôn rực cháy mà không thiêu rụi. Chúa dùng sức nóng của Chúa mà thiêu huỷ mọi tình yêu vị kỷ của linh hồn. Chúa là lửa đánh tan mọi băng giá, và Chúa dùng ánh sáng của Chúa mà soi sáng trí lòng. Đó là ánh sáng Chúa đã dùng để làm cho con nhận biết chân lý của Chúa.

Khi soi mình trong ánh sáng ấy như trong một tấm gương, con nhận biết rằng : Chúa là sự thiện tuyệt đối, sự thiện vượt trên mọi sự thiện, sự thiện đem lại hạnh phúc, sự thiện không thể hiểu thấu được ; Chúa là vẻ đẹp vượt trên mọi vẻ đẹp ; Chúa là sự khôn ngoan vượt trên mọi khôn ngoan. Bởi vì Chúa là chính sự khôn ngoan ; Chúa là lương thực nuôi các thiên thần, nhưng vì lòng yêu thương nung nấu, Chúa đã tặng ban chính mình cho nhân loại.

 

Chúa là tấm áo che cho con khỏi trần trụi ; Chúa lấy sự dịu ngọt của Chúa mà nuôi dưỡng chúng con là những kẻ đang đói lả, vì Chúa ngọt ngào không chút đắng cay. Ôi lạy Ba Ngôi vĩnh cửu !

Cập nhật lần cuối ngày Thứ bảy, 23 Tháng 4 2016 21:54
Đánh giá bài suy niệm
(1 Đánh giá)
Số Lần đọc 4798 lần

SUY NIỆM NGÀY LỄ

:

Giới Thiệu

Lời Chúa là lương thực nuôi dưỡng tâm hồn, là ánh sáng soi đường dẫn lối cho cuộc sống. Việc lắng nghe và suy niệm Lời Chúa sẽ giúp mỗi người nhận biết lối đường để đi, phương cách để hành động, đồng thời bổ dưỡng tâm hồn con người trên đường về với Người.

Cùng với các bạn, website Lời Chúa cũng mong được góp những suy tư nhỏ bé của mình qua những bài suy niệm, với ước mong Lời Chúa sẽ giúp chúng ta được biến đổi mỗi ngày nên giống Người hơn.


Default Theme
Layout Direction
Body
Background Color [r]
Text color [r]
Top
Top Background Image
Background Color [r]
Text color [r]
Bottom
Bottom Background Image
Background Color [r]
Text color [r]