NGÀY 23 THÁNG 8: THÁNH ROSA LIMA

 

Thánh Rosa Lima, bổn mạng của thủ  đô Lima, nước Pêru, của châu Mỹ    nước Philippin, sinh ngày 20, tháng 04, năm 1586 tại nhà thương “Chúa Thánh Thần”  ở Lima. Cha ngài là Gaspar Flores, người Tây Ban Nha, Mẹ  là Maria đệ Oliva, gốc dân da đỏ. Cả hai có 13 người con và rất nghèo. Thánh Rosa được rửa tội với tên  là Isabel Flores de Oliva, tại giáo xứ  thánh Sêbastianô, nhưng mẹ  ngài gọi ngài là Rosa, tức “Hoa Hồng‟ vì nét mặt xinh xắn và  đôi má hồng tươi.

Rosa sống một thời gian dài tuổi niên  thiếu tại thi trấn mỏ Quive, một thị  trấn nghèo trên những ngọn đồi của thủ đô Lima, giữa hai con sông Chilông và Arahuay. Gia đình ngài chuyển tới đó vì cha ngài đƣợc cử trông coi khu khai thác mỏ. Còn tấm bé, Rosa  đã hấp thụ được lòng sùng kính tôn giáo    đã  qua nhiều giờ  chiêm ngƣỡng  ảnh “Đức Mẹ  bồng  ẳm

Chúa Hài đồng”. Năm 1598, Rosa chịu thêm sức từ  tay đức Tổng Giám mục Toribio de Mongrovejo (sau này ngài cũng trở  thành một vị thánh).

Không tỏ ra có thiên hướng với công việc tại mỏ, nên cha mẹ Rosa hy vọng cô bé Rosa sẽ  lớn lên thành một thiếu nữ hấp dẫn và lấy chồng giàu có để giúp đỡ toàn thể gia đình. Nhưng Rosa không có ý lấy chồng, một chuyện cha mẹ  cô không thể  chấp nhận  được. Thay vì thế, Rosa đã khấn giữ mình trinh khiết và quyết định sốngđời  tu sĩ, theo gương thánh nữ Catarina Siena, và hiến mình sống cuộc đời hy sinh và từ bỏ. Bất chấp việc cha mẹ phản đối,  Rosa thực hành các hình thức hãm mình nhiệm nhặt tối đa.

Rosa không thích vẻ đẹp của mình và sự chú ý mà người khác bị lôi cuốn tới cô. Sau khi gia đình cô trở về thủ đô Lima, cô ăn chay, rồi trở  thành ngƣời chỉ  sống bằng  ăn rau, hãm dẹp thân xác với công việc năng nhọc, và đi xa tới mức cắt tóc, chà muối, vôi, hạt tiên tay và vào mặt, tạo thành các vết sƣng xấu xí. Năm 1605, Rosa muốn vào tu viện “Thánh Clara‟, nhưng quá nghèo không đủ khả năng nộp tiền “hồi môn” để vào tu. Thay vì thế, cô tiếp tục sống trong sự  thờ  phượng Thiên Chúa cách tuyệt  đối. Cô dời xa khỏi nhà cô, và đến sống trong một túp lều do chính cô làm, trong mảnh đất thuộc gia đình cô, và suốt ngày cầu nguyện,  làm việc cật lực, hãm mình, giúp đỡ người đau ốm và nghèo khổ  trong cộng đồng dân chúng. Cô đem họ tới túp lều của mình, nuôi nấng và chăm sóc cho họ. Cô lo việc kim chỉ, trồng những bông hoa đẹp rồi đem ra chợ. Với những đồ  thêu và dải sợi tinh tế, cô nâng đỡ gia đình và các công việc bác ái.

Sau cùng với 20 xuân xanh, cô đã được dòng Đaminh để ý tới và được ghi danh vào “Dòng ba Đaminh” mà không cần phải trả tiền hồi môn. Sau  đó  cô càng hãm mình nhiệm nhặt gấp  đôi và  thực hành nhiều việc đền tội khác. Cô tiếp tục thực thi các thực hành đạo đức này, từ bỏ ăn những đồ ăn thông thường và chỉ sống bằng bánh và nước, trộn với rau cỏ cô trồng trong vườn nhỏ bé của cô, với nước cốt rau cỏ tự nhiên. Cô luôn luôn đội một triều thiên bằng kim loại có giấu những mũi gai nhọn, mà cô che  đi bằng những bông hồng, và  đeo dây lưng bằng sắt. Cô thực hiện những hãm mình nhiệm nhặt và dữ dằn này để người ta khỏi chú ý tới sắc đẹp của cô và để tập trung lòng trí về Thiên Chúa. 

Với những hãm mình và cuộc sống tử  đạo như vậy, cô qua  đời ngày 24-8-1617, ở tuổi 31. Đám tang của cô không thể cử hành nổi trong suốt hai ngày vì dân chúng nối đuôi nhau tới xem thi hài cô. Rôsa  được tôn kính vào thời  đó  tới mức  vị  tổng  trấn,  đức Tổng Giám mục, các đại diện của các huynh đoàn tu sĩ và nhiều bậc vị vọng cùng chính quyền Lima  đã  tới dự lễ tang của cô. Cô  được chốn cất tại nghĩa trang  tu viện Đaminh. Sau này hài cốt thánh Rosa  được  đưa về  một nhà nguyện thuộc  thánh  đường  thánh Đaminh, gần bên hai người bạn của cô là thánh Martinô Porres và Alonso Abad.

Thánh Rosa được phong Chân phước năm 1667 do Đức Thánh Cha Clêmentêê IX và  được phong  Thánh  ngày 12-4-1671 do  Đức Thánh Cha Clêmênê X, như là vị  thánh đầu tiên của châu Mỹ, và Đức Thánh Cha dành ngày 30  tháng 8 để  tôn kính ngài. Ngày đó vẫn là ngày nghỉ cho cả nước Pêru, và cho nhiều nước Mỹ Latinh khác nữa, và là một ngày đặc biệt cho đất cả những người mến mộ cô cách cuồng nhiệt, cách riêng tại Lima.

Lời bàn

Thật dễ để cho rằng sự ăn năn đền tội quá đáng của các thánh là hình thức bề ngoài của một vài nền văn hóa hay tính khí nào đó. Nhưng hình ảnh một phụ nữ đội mão gai rất có thể đã khích động lương tâm của chúng ta. Chúng ta  đang vui hưởng một đời sống đầy đủ  tiện nghi nhất trong lịch sử  loài người. Chúng ta ăn uống thừa thãi, sử dụng biết bao đồ vật và chất chứa trong tai mắt chúng ta đủ mọi thứ âm thanh và hình ảnh. Giới thương mại vội vã chế tạo các vật dụng không cần thiết để chúng ta tiêu xài. Dường như khi chúng ta ngày càng nô lệ cho các phương  tiện vật chất thì lúc ấy sự  "tự  do" trở  nên vấn  đề  lớn lao. Chúng ta có sẵn sàng rèn luyện tâm linh trong một môi trường như thế hay không?

 Lời trích

"Nếu tay hoặc chân anh làm cớ  cho anh sa ngã, thì hãy chặt mà ném đi; thà cụt tay cụt chân mà được vào cõi sống, còn hơn là có đủ hai tay hai chân mà bị ném vào lửa đời đời. Nếu mắt anh làm cớ cho anh sa ngã, thì hãy móc mắt mà ném đi; thà chột mắt mà được vào cõi sống, còn hơn là có  đủ  hai mắt mà bị  ném vào lửa hoả ngục" (Mt 18:8-9).

Lm. Dom. Xuân Uyển SDB

Cập nhật lần cuối ngày Thứ tư, 23 Tháng 8 2017 19:08
Đánh giá bài suy niệm
(1 Đánh giá)
Số Lần đọc 3354 lần

SUY NIỆM NGÀY LỄ

:

Giới Thiệu

Lời Chúa là lương thực nuôi dưỡng tâm hồn, là ánh sáng soi đường dẫn lối cho cuộc sống. Việc lắng nghe và suy niệm Lời Chúa sẽ giúp mỗi người nhận biết lối đường để đi, phương cách để hành động, đồng thời bổ dưỡng tâm hồn con người trên đường về với Người.

Cùng với các bạn, website Lời Chúa cũng mong được góp những suy tư nhỏ bé của mình qua những bài suy niệm, với ước mong Lời Chúa sẽ giúp chúng ta được biến đổi mỗi ngày nên giống Người hơn.


Default Theme
Layout Direction
Body
Background Color [r]
Text color [r]
Top
Top Background Image
Background Color [r]
Text color [r]
Bottom
Bottom Background Image
Background Color [r]
Text color [r]