01 THÁNG 11: CÁC THÁNH NAM NỮ

Đaminh Phạm Xuân Uyển SDB

Ngày lễ đầu tiên trong lịch sử để vinh danh các thánh là ngày tưởng niệm "các vị tử đạo" được cử hành vào đầu thế kỷ thứ tư. Vào đầu thế kỷ thứ bảy, sau làn sóng trộm cắp đột nhập các hang toại đạo, Ðức Giáo Hoàng Boniface IV đã cho thu lượm khoảng 28 toa đầy những hài cốt và chôn cất lại bên trong đền Pantheon, là đền thờ các thần của người La Mã, và ngài thánh hiến đền thờ này như một đền thờ Kitô giáo. Theo sử gia của Giáo hội là Bede đáng kính, Đức Giáo Hoàng có ý định rằng "Việc tưởng nhớ các Thánh trong tương lai có thể thay cho việc thờ phượng mà trước đây không được dành cho các vị thần nhưng là cho các ma quỷ"

Nhưng việc Thánh hiến đền Pantheon, cũng như ngày kính nhớ đầu tiên các vị tử đạo xảy ra vào tháng năm. Nhiều Giáo hội Ðông phương vẫn kính nhớ các Thánh vào mùa xuân, hoặc trong mùa Phục sinh hoặc ngay sau lễ Hiện xuống. 

Tại sao Giáo hội Tây phương cử hành lễ này vào tháng 11 thì vẫn là câu hỏi gây nhiều rắc rối cho các nhà sử học. Người ta chỉ biết vào năm 800, thần học gia Alcuin người Anglo Saxon cử hành lễ này vào ngày 1 tháng 11, và người bạn của ông là Arno, Giám mục của Salzburg cũng theo như vậy. Sau cùng, trong thế kỷ chứ chín, Giáo hội La Mã đã chấp thuận ngày lễ này. 

Lời bàn

Ðầu tiên lễ này để kính nhớ các vị tử đạo. Sau này, khi Kitô hữu được tự do tín ngưỡng, Giáo hội đã dùng ngày lễ này để tỏ lòng kính trọng những người thánh thiện. Vào các thế kỷ đầu tiên, được coi là thánh thì chỉ cần một tiêu chuẩn là được nhiều người công nhận, ngay cả việc chấp thuận của vị Giám mục cũng được coi là bước sau cùng để đưa vào niên lịch Giáo hội. Việc phong Thánh bởi Đức Giáo Hoàng lần đầu tiên xảy ra vào năm 973; Thủ tục phong Thánh lâu dài để chứng minh sự thánh thiện phi thường của một vị Thánh hiện nay đã được định hình trong vòng 500 năm nay. Ngày lễ các Thánh hôm nay tôn kính tất cả các vị Thánh vô danh cũng như nổi danh – các Thánh mà mỗi người chúng ta đã từng biết đến.

Lời trích

"Sau đó, tôi thấy một đoàn người thật đông không tài nào đếm nổi, thuộc mọi dân, mọi chi tộc, mọi nước và mọi ngôn ngữ. Họ đứng trước ngai và trước Con Chiên, mình mặc áo trắng, tay cầm nhành lá thiên tuế...

[Một trong các kỳ mục] bảo tôi: "Họ là những người sống sót sau thời gian thử thách lớn lao; họ đã giặt sạch và tẩy áo mình tinh nguyên trong máu Con Chiên.'" (Khải Huyền 7:9, 14).

 

Chúng ta hãy mau đến với các anh em đang chờ đợi chúng ta

Trích bài giảng của thánh Bê-na-đô, viện phụ.

Chúng ta ca ngợi các thánh để làm gì ? Chúng ta tôn vinh các thánh để làm gì ? Chúng ta mừng ngày đại lễ này để làm gì ? Những vinh dự trần gian ích gì cho các ngài, một khi Chúa Cha trên trời tôn vinh các ngài đúng như lời Chúa Con đã hứa ? Lời tán dương của chúng ta ích gì cho các ngài ? Các thánh không cần chúng ta tôn vinh và lòng tôn kính của chúng ta cũng chẳng thêm gì cho các ngài. Thật ra, chúng ta kính nhớ các ngài thì ích lợi cho chúng ta chứ không phải cho các ngài. Phần tôi, tôi phải thú thật là khi tưởng nhớ các ngài, tôi cảm thấy bừng lên trong tôi một khát vọng mãnh liệt.

Thật vậy, việc kính nhớ các thánh hoặc khơi lên hoặc thôi thúc mãnh liệt hơn trong ta niềm khát vọng đầu tiên này : đó là mong được họp đoàn với các ngài, được xứng đáng làm người đồng hương và làm bạn hữu với các thánh, được liên kết với chư vị tổ phụ, với hàng ngôn sứ, với bậc tông đồ, với hàng hàng lớp lớp các vị tử đạo, với cộng đoàn các vị tuyên xưng đức tin, với đoàn trinh nữ. Tóm lại, chúng ta được hân hoan sum họp trong mối dây hiệp thông với toàn thể các thánh. Cộng đoàn các con đầu lòng của Thiên Chúa đang đợi chúng ta, thế mà chúng ta vẫn vô tình ! Các thánh đang mong chúng ta, thế mà chúng ta lại coi thường ! Các bậc công chính đang đợi chúng ta, thế mà chúng ta vẫn hờ hững !

Cuối cùng, thưa anh em, chúng ta hãy thức dậy, hãy trỗi dậy cùng với Đức Ki-tô. Chúng ta hãy tìm kiếm những gì thuộc thượng giới, hãy hướng lòng trí về những gì thuộc thượng giới. Chúng ta hãy mong những người đang mong chúng ta, hãy mau đến với những người đang đợi chúng ta, hãy hết lòng ước nguyện tiến đến với những người đang chờ chúng ta. Không những chúng ta phải ao ước được hợp đoàn với các thánh, mà còn phải ao ước được chia sẻ hạnh phúc với các ngài, để khi chúng ta mong được ở với các ngài, thì chúng ta cũng nóng lòng ôm ấp tham vọng được chia sẻ vinh quang với các ngài. Quả vậy, ôm ấp tham vọng như thế chẳng có chi là xấu xa, khao khát được vinh quang như thế không có gì là nguy hiểm.

Việc kính nhớ các thánh đốt lên trong chúng ta khát vọng thứ hai : đó là mong mỏi Đức Ki-tô, nguồn sống của chúng ta, xuất hiện cho các thánh thế nào thì Người cũng xuất hiện cho chúng ta như thế, và chúng ta cũng được xuất hiện với Người, và cùng Người hưởng phúc vinh quang. Trong khi chờ đợi, hẳn nhiên Người tỏ mình ra cho chúng ta không phải theo bản chất thường hằng của Người, nhưng theo thân phận Người đã đón nhận vì chúng ta : Người cho thấy Người là đầu của chúng ta, nhưng không phải là đầu đội triều thiên vinh quang, mà là đầu cuốn vòng gai vì tội lỗi chúng ta. Thật đáng xấu hổ khi đầu đội vòng gai mà một chi thể lại theo đuổi lạc thú, vì toàn thể chiếc áo đỏ thẫm khoác trên mình Người chưa phải là áo vinh dự cho bằng là áo nhạo cười. Sẽ có ngày Đức Ki-tô ngự đến, và ngày đó không còn phải loan báo về cái chết của Người nữa, để chúng ta biết rằng chính chúng ta cũng đã chết và sự sống của chúng ta hiện đang tiềm tàng với Đức Ki-tô. Đầu hiển vinh sẽ xuất hiện và, cùng với đầu, các chi thể đã được tôn vinh sẽ chiếu sáng, khi Người biến đổi thân xác yếu hèn của chúng ta nên giống đầu vinh hiển là chính Người.

Vậy chúng ta hãy hết lòng bền chí khát khao vinh quang ấy. Và để chúng ta có quyền hy vọng đạt tới vinh quang ấy, có quyền hướng tới hạnh phúc lớn lao chừng ấy, chúng ta cũng phải hết sức ước ao được các thánh cầu nguyện cho, ngõ hầu những gì tự sức chúng ta không xin được, thì nhờ lời chuyển cầu của các ngài, Chúa sẽ ban cho chúng ta.

 

 

Cập nhật lần cuối ngày Chủ nhật, 29 Tháng 10 2017 11:27
Đánh giá bài suy niệm
(3 số lần đánh giá)
Số Lần đọc 3157 lần

SUY NIỆM NGÀY LỄ

:

Giới Thiệu

Lời Chúa là lương thực nuôi dưỡng tâm hồn, là ánh sáng soi đường dẫn lối cho cuộc sống. Việc lắng nghe và suy niệm Lời Chúa sẽ giúp mỗi người nhận biết lối đường để đi, phương cách để hành động, đồng thời bổ dưỡng tâm hồn con người trên đường về với Người.

Cùng với các bạn, website Lời Chúa cũng mong được góp những suy tư nhỏ bé của mình qua những bài suy niệm, với ước mong Lời Chúa sẽ giúp chúng ta được biến đổi mỗi ngày nên giống Người hơn.


Default Theme
Layout Direction
Body
Background Color [r]
Text color [r]
Top
Top Background Image
Background Color [r]
Text color [r]
Bottom
Bottom Background Image
Background Color [r]
Text color [r]