SỰ HIỆN DIỆN CỦA MẸ MARIA TRONG CUỘC ĐỜI DON BOSCO

SỰ HIỆN DIỆN CỦA MẸ MARIA TRONG CUỘC ĐỜI DON BOSCO


Barnaba Lê An Phong SDB

Mẹ Maria trong nhịp sống ngày thơ ấu của Gioan Bosco

 “Nhưng ngài là ai?” – “Ta là Con của người Phụ nữ mà mẹ con vẫn nhắc nhở con chào Bà ấy ba lần mỗi ngày”. Câu chuyện của cậu bé Gioan trong giấc mơ năm 9 tuổi dẫn chúng ta trở lại tuổi thơ của Don Bosco nơi căn nhà nghèo hèn ở Moglia để biết rằng sự hiện diện của Mẹ Maria đã bắt đầu từ khi Gioan Bosco còn thơ bé.

 

Theo truyền thống nơi vùng quê Becchi, mỗi ngày ba lần, sáng, trưa và chiều, những người kitô hữu đọc kinh Truyền tin. Khi nghe tiếng chuông nhà thờ ngân lên, họ ngưng mọi công việc trong giây lát để chiêm ngắm ngắm mầu nhiệm Nhập thể và sống cùng với Mẹ Maria chút thời khắc đáng nhớ. Cậu bé Gioan đã được mẹ nhắc nhở và cậu đã cầu nguyện với mọi người cùng với Đức Trinh nữ Maria trong những thời khắc như thế.

Trong các gia đình, sau giờ cơm tối, người ta lần hạt Mân Côi. Tâm tưởng già trẻ cùng hướng về Mẹ Maria qua các mầu nhiệm và chuổi kinh Kính mừng. Mẹ Maria trở thành Mẹ của tất cả, gần gũi tất cả trong mọi lúc, trên đồng ruộng, trong nhà, ngoài sân… Trong bối cảnh gia đình đạo đức, Gioan đã biết cầu nguyện với Mẹ Maria. Gioan Bosco đã mang trong tâm hồn tình yêu đối với Mẹ Maria. Cậu đã bắt đầu các trò chơi hay công việc bằng lời kinh Kính Mừng Maria hay các lời nguyện tắt như “Mẹ Maria mến yêu, xin hãy giúp con”, “Ngai tòa của Sự Khôn ngoan, xin cầu cho chúng con”…

 

Don Bosco đã truyền lại việc thực hành và tâm tình đạo đức này cho những người xung quanh. Đến lượt các bạn trẻ được ngài giáo dục sau này như Domenico Savio, họ tiếp tục lời cầu nguyện hằng ngày trong tâm tình đơn sơ với Mẹ Maria, cùng với những Kinh kính mừng và lời nguyện tắt.

 

Mẹ Maria - Bà giáo gần gũi của Don Bosco

Trở lại với giấc mơ 9 tuổi, chúng ta bắt gặp hình ảnh của Bà giáo tốt lành – người sẽ dạy Gioan biết nhiều điều. Đây là những chỉ dạy đầu tiên và quan trọng cho cả cuộc đời và sứ mệnh của Gioan Bosco: “Con đã thấy những đứa trẻ hung dữ, hãy làm cho chúng trở nên tốt lành không phải bằng nắm đấm và sự giận dữ mà bằng tình thương. Con hãy trở nên hiền lành, khiêm tốn và mạnh mẽ”. Qua những lời này, chính Mẹ Maria đã chỉ cho Gioan Bosco biết sứ mệnh và con đường phải đi.

 

Chúng ta vẫn thường có thói quen suy nghĩ rằng “bà giáo” là người dạy cho trẻ sự hiểu biết, kiến thức, luật lệ. Với cậu bé Gioan Bosco, Bà Giáo – Mẹ Maria là người muốn chỉ dạy cậu cách thức cư xử, thái độ sống. Bà giáo này không đứng trên bục giảng với thước kẻ và sách vở, mà là người chia sẻ và hướng dẫn kinh nghiệm sống hơn là lý thuyết. Bà giáo giới thiệu một “mô hình” và chỉ cho biết cách thức để hiện thực hóa mô hình ấy. Bà giáo ấy là một người mẹ hiện diện ở bên cạnh, gần gũi và khích lệ tinh thần Gioan Bosco. Cho đến phút cuối đời, Don Bosco vẫn còn cảm nghiệm sự gần gũi này: “Chúng ta đã không đi một bước hay làm một việc gì mà thiếu bóng dáng của Mẹ Maria” (MB XIII, 169; MB XVIII, 436).

 

Mẹ Maria – Đấng Sáng lập các công cuộc salêdiêng

Chúng ta có thể lược qua một vài điểm mốc và chi tiết lịch sử để hiểu thêm về sự hiện diện cách đặc biệt của Mẹ Maria trong việc hình thành và phát triển Tu hội.

 

Đây là lời đơn sơ mà Don Bosco viết vào ngày 26 tháng giêng năm 1854: “Mẹ Maria muốn rằng chúng ta bắt đầu một Tu hội. Chúng ta sẽ được gọi là các salêdiêng”. Đến năm 1864, trong khi kể chuyện về dàn hoa hồng, Don Bosco nói đến điều này: “Chính Đức Mẹ là người đã muốn khai sinh Tu hội”. Năm 1862, khi viết cho Gioan Cagliero, Don Bosco nhắc lại: “Đức Trinh nữ rất thánh Maria là Đấng sáng lập và là Đấng Bảo trợ cho toàn thể công cuộc của chúng ta” (MB VIII, 334).

 

Tất cả sự tin tưởng và khẳng định trên xuất phát từ kinh nghiệm của Don Bosco về sự hiện diện của Mẹ Maria trong cuộc đời của ngài. Đây là các biến cố đáng nhớ:

 

Ngày 8 tháng 12 năm 1841, cuộc gặp gỡ của Don Bosco với cậu bé Bartolomeo Garelli. Đó là ngày lễ Mẹ Vô nhiễm, cũng là ngày mà sau 45 năm, hai năm trước khi Don Bosco qua đời, ngài vẫn còn nhớ và tin tưởng rằng “Tất cả là công việc của Mẹ Maria. Tất cả bắt đầu từ Kinh Kính mừng được đọc lên với tất cả tâm tình và lòng nhiệt thành”.

 

Ba năm sau ngày gặp Bartolomeo Garelli, ngày 12 tháng 10 năm 1844, Don Bosco phải chuyển Nguyện Xá Thánh Phanxico d’Assisi sang một mảnh đất nhỏ cạnh khu nhà bà Bá tước Barolo, bên cạnh Valdocco. Ngài không chắc là trẻ chấp nhận di dời cùng mình hay là chúng sẽ bỏ đi đây đó và khó quy tụ lại. Don Bosco thuật chuyện:

“Việc chuyển đến một nơi mới với con người và phương tiện mới khiến tâm trí cha lo lắng. Ngay đêm hôm đó, cha mơ tiếp một phần của giấc mơ trước đây ở Becchi lúc được 9 tuổi. Cha thấy một con số đông đúc các con sói hung tợn. Cha sợ và muốn chạy trốn. Lúc đó, một Bà Quý phái xuất hiện trong bộ dạng của một người chăn chiên, bà ra hiệu cho cha tiến theo đoàn vật dữ tợn mà bà đang đi trước dẫn đường. Chúng tôi dừng lại ở ba điểm. Ở mỗi chặng dừng, nhiều con sói biến đổi thành cừu. Sau một hồi bước đi mệt mõi, cha muốn ngồi xuống nghỉ ngơi, nhưng Bà Chăn chiên ấy mời gọi cha tiếp tục. Và trước mặt cha, xuất hiện một sân lớn được bao quanh với các cánh cổng, phía xa xa có một nhà thờ. Con số của chiên ngày càng tăng thêm. Xuất hiện bên cạnh chúng nhiều người chăn chiên. Cảnh tượng thật tuyệt vời khi đàn chiên nô đùa bên các mục đồng và chạy nhảy bên nhau. Bà Chăn chiên mời cha nhìn ra xa, cha thấy một cánh đồng, và rồi một ngôi nhà thờ cao lớn được bao viền xung quanh bởi một giải khăn trắng trên đó có dòng chữ: “Hic domus mea, inde gloria mea” - Đây là ngôi nhà của ta, từ đây sẽ tỏa sáng vinh quang của ta (MB II, 298).

 

Ngày 12 tháng 4 năm 1846, Don Bosco chuyển Nguyện Xa tơi nhà kho Pinardi. Sau ba tháng làm việc ngài bị ốm nặng và gần như tới lúc tàn hơi kiệt sức. Các bạn trẻ bắt đầu cầu nguyện và kêu cứu Mẹ Maria. Họ thay phiên nhau cầu nguyện suốt đêm nơi Đền thờ Đức Mẹ An ủi ở gần đó (sau một ngày họ đã làm việc 12 giờ). Phép lạ đã xảy ra, Don Bosco đươc bình phục và hứa “trả ơn” các bạn trẻ nghèo này suốt đời.

 

Năm 1847, Don Bosco có một giấc mơ thật đặc biệt: giấc mơ giàn hoa hồng, và ngài đã thuật lại giấc mơ ấy vào năm 1864 cho các salêdiêng đầu tiên (don Rua, don Cagliero, don Barrberis). Don Bosco mở đầu câu chuyện: “Một ngày vào năm 1847, trong khi cha đang mãi bận tâm về chuyện làm thế nào để có thể làm việc tốt hơn để giúp trẻ, Mẹ Maria – Nữ vương các tầng trời hiện ra(Tước hiệu này rất ít khi Don Bosco dùng, thông thường ngài chỉ gọi Mẹ Maria là “bà xinh đẹp”). Đức Mẹ đưa cha đến một khu vườn xinh tươi với mái vòm có cây giăng đan chen đầy hoa lá và những nụ hồng chớm nở. Mặt đất cũng phủ đầy những bông hồng tuyệt đẹp. Đức Mẹ nói với cha: “Đây là con đường mà con phải bước qua”.

 

Và Don Bosco tiếp tục kể câu chuyện đi trên giàn hoa hồng, khi chân bị gai cào xước và làm ngài bị thương. Nhiều người ở ngoài nhìn vào và thích thú vì thấy Don Bosco bước trên lối đầy hoa; rồi bạn bè và những người muốn đi theo ngài cảm nhận sự đau khổ khi bước đi trên dàn hoa hồng tươi đẹp mà đầy gai ngọn, đã trách cứ Don Bosco là “lừa dối” họ… Số ít ỏi bền chí và đủ sức chịu đựng tiếp tục theo ngài đi cho đến hết đoạn đường. Họ gặp nhau trong một khu vườn nhỏ với gió nhẹ và hương hoa thoang thoảng…

Lúc đó, Don Bosco tiếp tục kể,  Đức Mẹ lại hiện ra và hỏi cha: Con có biết ý nghiã của những gì mình vừa thấy không?”. Cha trả lời rằng không. Đức Mẹ lại nói với cha: “Con đường mà con đi qua giữa hoa hồng và gai nhọn chính là cách mà con phải làm việc cho giới trẻ. Con phải bước đi với đôi giày của sự khổ chế. Gai nhọn là biểu trưng của sự thử thách, đau đớn và những khổ cực. Nhưng con đừng lo lắng và nhát đảm. Với tình yêu thương và khổ chế, các con sẽ bước đi trên hoa hồng không còn gai nữa”. Khi Đức Mẹ vừa nói xong những lời này, cha bừng tỉnh và thấy mình đang ở trong phòng. Cha kể lại cho các con nghe để biết một điều chắc chắn là Đức Mẹ muốn thành lập Tu hội chúng ta và Mẹ cũng mong muốn rằng chúng ta dấn thân để làm việc vì vinh danh cao cả của Thiên Chúa”.

 

Trải qua những khó khăn và những giây phút gian nan thử thách, Don Bosco đã cảm nghiệm sâu sắc hơn nữa tình yêu thương thiêng liêng từ mẫu của Mẹ Maria. Niềm an ủi lớn lao mà ngài có được trong những thiếu thốn, nghèo khó, nhọc mệt, căng thẳng, lo âu chính là Mẹ Maria.

 

Lạy Mẹ Maria Vô nhiễm uy quyền rất cao sang, một mình Mẹ phá tan mọi bè rối trên gian trần. Mẹ Phù hộ các Giáo hữu giữa biển đời lắm nguy nan, trong cơn phấn đấu cơ cùng, Mẹ thương dắt dìu.

Phù hộ con thơ giữa nơi trần gian…

Một niềm tin yêu kính dâng lên Mẹ.

 

Bar. Lê An Phong, SDB

Bài viết có tham khảo sách của TERESIO BOSCOConversazioni su Don Bosco, ElleDiCi, Torino 2011)

 

 

Cập nhật lần cuối ngày Thứ năm, 18 Tháng 5 2017 19:41
Đánh giá bài suy niệm
(4 số lần đánh giá)
Số Lần đọc 3109 lần

SUY NIỆM NGÀY LỄ

:

Giới Thiệu

Lời Chúa là lương thực nuôi dưỡng tâm hồn, là ánh sáng soi đường dẫn lối cho cuộc sống. Việc lắng nghe và suy niệm Lời Chúa sẽ giúp mỗi người nhận biết lối đường để đi, phương cách để hành động, đồng thời bổ dưỡng tâm hồn con người trên đường về với Người.

Cùng với các bạn, website Lời Chúa cũng mong được góp những suy tư nhỏ bé của mình qua những bài suy niệm, với ước mong Lời Chúa sẽ giúp chúng ta được biến đổi mỗi ngày nên giống Người hơn.


Default Theme
Layout Direction
Body
Background Color [r]
Text color [r]
Top
Top Background Image
Background Color [r]
Text color [r]
Bottom
Bottom Background Image
Background Color [r]
Text color [r]