CHÚA NHẬT 6 THƯỜNG NIÊN B: LÒNG THƯƠNG CẢM

Suy niệm Lời Chúa - Chúa Nhật 6 Thường niên năm B

Lm. GB. Trần Văn Hào SDB

1. Lòng thương cảm đối với người cùi

Tại một thị trấn nọ có một người đàn ông sống rất chan hòa với mọi người. Dân làng quý mến ông và tỏ ra khá thân thiết đối với ông. Thế rồi một bữa nọ, ông ta thấy có một vài vết lở loét trên da thịt mình, liền vội đi tìm bác sĩ để khám bệnh. Bác sĩ chẩn đoán ông ta bị cùi. Nghiệt ngã thay, kết luận của vị bác sĩ giống như một bản án chung thân dành cho ông. Dần dần, người đàn ông bị gia đình và xã hội bỏ rơi, chẳng ai dám đến. Trẻ em nhìn thấy ông vội cắm đầu cắm cổ chạy nhanh. Không gian duy nhất còn lại dành cho ông chỉ là cái gường chật chội và căn lều nhỏ bé. Ông bị nghiêm cấm tuyệt đối không được bước chân ra khỏi nhà.

Không chịu nổi sự cô quạnh, một bữa kia người đàn ông lẻn trốn ra bờ sông cạnh nhà và tự vẫn. Oái ăm thay, khi khám nghiệm tử thi, hội đồng y khoa xác nhận nơi thân thể ông không có bất cứ một con vi trùng Hansen gây ra bệnh cùi nào cả.

Câu truyện trên lột tả số phận bi thương của những người cùi, đặc biệt trong xã hội Do Thái ngày xưa. Người bệnh phải gặm nhấm nỗi đau khi thân thể bị hủy hoại dần dần. Song sự đau đớn khủng khiếp nhất, chính là tình trạng bệnh nhân sẽ bị cô lập hoàn toàn với thế giới bên ngoài.

Chúa Giêsu chạnh lòng thương cảm

Thánh Marcô đã dùng thuật ngữ ‘Splanchnizomai’ trong tiếng Hy Lạp để nói về sự thương cảm mà Chúa Giêsu tỏ hiện đối với người cùi. Trái tim của Chúa đã rung lên giai điệu đồng cảm trước nỗi đau của bệnh nhân. Ngài giơ tay sờ chạm đến anh và chữa lành cho anh. Theo luật Lêvi, ai mắc bệnh cùi sẽ bị nhiễm uế và ai đụng vào họ cũng bị nhiễm uế theo. Chúa Giêsu vẫn luôn tuân thủ lề luật, song đối với Ngài, việc chạm đến bệnh nhân không thể làm cho Ngài ra ô uế. Cho dù Chúa không khinh suốt lề luật, nhưng Chúa đã hành xử theo một lề luật mới, đó là luật của tình yêu, một thứ luật lệ vượt trổi trên tất cả mọi rào cản do con người thiết định. Người đàn ông bị bệnh đã ý thức được số phận hẩm hiu nơi mình. Anh đã đến với Chúa, không dám nài ép Chúa và chỉ thốt lên một ước muốn giản đơn : ‘Nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch”. Mơ ước này biểu thị một động thái xác quyết và đầy tin tưởng, và anh ta còn nói tiếp theo : “Ngài có thể làm được việc này”. Đây là một hành vi đức tin, biểu tỏ sự khiêm tốn và rất chân thành.

Cuối cùng phép lạ đã xảy ra. Thánh Marcô muốn từ từ vén mở chân dung cứu thế nơi Đức Giêsu, mặc dầu nơi sách Tin Mừng thứ 2, tác giả vẫn hay đề cập đến điều mà các nhà chú giải vẫn thường đề cập đến, đó là ‘Bí Mật Thiên Sai’ (Messianic Secret). Phép lạ Chúa thực hiện không phải nhằm phô diễn một kỳ tích, nhưng để diễn bày lòng thương mến sâu tận của Thiên Chúa đối với con người. Người đàn ông mắc bệnh cùi là đại biểu cho cả một thế giới đang bị vi trùng Hansen thiêng liêng tấn công và hủy hoại tâm hồn dần dần. Chúa Giêsu luôn mở rộng tấm lòng đối với tất cả chúng ta, chỉ cần chúng ta đến với Ngài và thưa với Ngài tâm tình đơn sơ gống như anh cùi hôm nay : “Nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch”.

Tái hòa nhập với cộng đoàn

Thời Chúa Giêsu, nỗi đau lớn nhất nơi người cùi là bị xã hội bỏ rơi và bị cô lập hoàn toàn (Lêvi 13, 45 - 46). Họ bị coi là ô uế, phải sống lang thang ngoài bìa rừng như những con chó hoang và không ai dám đến gần. Họ tuy sống nhưng kể như đã chết. Trong Tin Mừng Gioan, Chúa Giêsu đã công bố : “Tôi đến để cho họ được sống và sống dồi dào”. Thánh giáo phụ Irênê cũng đã viết : “Vinh quang của Thiên Chúa là con người chúng ta được sống”. Chi tiết quan trọng trong trình thuật Tin Mừng hôm nay, là Chúa mở toang cánh cửa để dẫn đưa người cùi trở về hội nhập với cộng đoàn và được sống như một con người. Chúa nói với anh ta :“Hãy đi trình diện tư tế vì anh đã được sạch, và hãy dâng những gì Môise đã làm để chứng thực cho người ta biết (Mc 1,44). Lòng thương cảm sâu xa của Chúa được thể hiện qua động thái này. Khi đã chữa lành cho bệnh nhân, Chúa Giêsu không chúc mừng anh bằng một cái ôm hôn thắm thiết, hay bằng một cái bắt tay thân tình. Ngài nói với anh là hãy đi làm những gì mà sách luật đã viết (Lêvi 14, 1-32) để anh được tái hòa nhập với cộng đồng. Theo luật, vị tư tế phải kiểm tra, và thời gian kiểm tra kéo dài ít là một tuần lễ. Đức Giêsu đã đem anh trở lại cuộc sống làm người cách thực sự, phục hồi cho anh những giá trị căn bản, để anh được sống và được sống dồi dào. (Ga 10,10).

Những loại bệnh cùi đa dạng

Ngày nay, biết bao cha mẹ khổ tâm vì những căn bệnh nan y nơi con cái mình. Đó không phải là bệnh hủi, hay bất toại giống như vào thời của Đức Giêsu, song còn nhiều căn bệnh khác cũng nan giải và ghê gớm không kém.

Nhiều phụ huynh đã phải đắng lòng gửi con vào những trại cai nghiện ma túy hay  nghiện games, nghiện sex, khi con cái họ có những những biến thái tâm lý bệnh hoạn và lệch lạc. Phần đã những căn bệnh này xuất phát từ sự vô tâm của những người làm cha làm mẹ, đã không biết quan tâm giáo dục con cái. Chúng ta hãy bắt chước Chúa Giêsu. Ngài đến với bệnh nhân bằng trái tim của một vị Mục tử. Ngài biểu tỏ lòng thương cảm sâu xa để lo lắng và giúp đỡ bệnh nhân. Trong khoa sư phạm giáo dục của Don Bosco, Cha Thánh dùng thuật ngữ ‘Amorevolezza’ để diễn bày lòng thương mến này. Đó là 1 trong 3 yếu tố của sự thành công : Lý trí, tôn giáo và lòng thương mến. Nếu không có lòng thương mến, Chúa Giêsu đã không chạm đến người cùi và chữa lành cho anh. Cũng vậy, nếu thiếu vắng trái tim tình yêu, chúng ta cũng chẳng bao giờ có thể chữa lành cho con cái khi chúng sa vào những cạm bẫy của tội ác như chúng ta đang thấy đầy dẫy trong xã hội ngày hôm nay.

Kết luận

 

Chúa Giêsu không phải là một nhà phù thủy tài ba, cũng không phải là một con người chuyên đi làm công tác từ thiện xã hội. Ngài là một thầy thuốc cao tay ấn và thang thuốc Ngài sử dụng chính là lòng thương xót đối với con người. Người cùi hôm nay đã trải lòng mình ra để đến với Chúa và đã hưởng nhận thang thuốc qúy giá này. Còn chúng ta thì sao ?. Ngạn ngữ phương Tây cũng đã viết : “Hãy tự giúp mình, rồi Trời sẽ giúp bạn” (Aides toi toi-même, le ciel  t’aidera). Chúng ta hãy tự cứu chúng ta bằng cách đến với Chúa, để Chúa sờ chạm đến những vết lở loét nơi tâm hồn và chữa lành cho chúng ta.

 

2. Niềm vui tròn đầy.

Suy niệm của John W. Martens

Lm GB. Văn Hào chuyển ngữ

 

 Vừa đi khỏi, anh đã bắt đầu rao truyền và loan tin ấy khắp nơi ( Mc 1,45)

 Trong tác phẩm “ Bàn về sự nhiễm uế và tội lỗi trong nền văn hóa Do Thái cổ đại”, tác giả Jonathan Klawans đã nêu ra sự khác biệt giữa sự nhiễm uế do tội lỗi, và sự nhiễm uế do tập tục. Sự nhơ uế mang tính luân lý gồm những tội như ngoại tình và giết người, hàm ngậm những hành vi tội lỗi và dơ bẩn. Còn sự nhơ uế do phong hóa mang tính tập tục bao gồm những tiến tình tự nhiên, như việc sinh nở, hành vi giao phối vợ chồng, chu kỳ kinh nguyệt của phụ nữ v..v.. Những quy trình tự nhiên này không liên quan gì đến hành vi tội lỗi cả. Bệnh phong hủi, là một trong những bệnh ngoài da vẫn được người ta xem như một thứ nhơ uế, nhưng chỉ mang tính phong hóa theo tập tục thời bấy giờ mà thôi.

 Cho dù một người mắc bệnh ngoài da, như những người bệnh phong, sẽ không bị kết án là có tội, nhưng theo sách Lêvi “ người đó vẫn bị coi là nhơ uế bao lâu còn mang bệnh tật trong người. Họ phải sống một mình, tách khỏi lều trại nơi cộng đồng sinh sống (Lv 13,45-46)”. Nhiều người nhiễm bệnh phong hủi còn bị cắt đứt sự tương giao hoàn toàn, cả về mặt xã hội và cả trong đời sống tôn giáo. Những sự nhiễm uế khác theo tập tục, như sinh nở, kinh nguyệt, chỉ kéo dài một thời gian ngắn, thường một ngày hay một tuần, nhưng cách riêng nhiễm uế do bệnh cùi có thể trở thành vĩnh viễn suốt cả một đời người.

 Chúng ta sẽ không ngạc nhiên khi một người phong hủi đi tìm kiếm và đến gặp Đức Giêsu. Anh ta nài xin Ngài giúp anh ta trở lại hòa nhập với cộng đồng. Qùy gối trước mặt Đức Giêsu, anh ta khẩn xin tha thiết với một ước muốn giản đơn “ Nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch”. Mặc dù bệnh nhân không nài ép Chúa với một cung điệu ai oán và trang trọng, nhưng anh ta bày tỏ mong ước với một động thái xác quyết và tin tưởng, vì “ Ngài có thể làm việc này”. Đây là một thái độ biểu tỏ đức tin. Anh ta tin tưởng tuyệt đối vào quyền năng của Đức Giêsu và tín thác nơi lòng trắc ẩn của Ngài.

      Đức Giêsu chạnh lòng thương đối với bệnh nhân. Marcô sử dụng hạn từ Splanchnizomai trong tiếng Hy lạp, diễn tả một tình cảm sâu xa, một sự thương cảm và yêu thương dạt dào. Trái tim của Đức Giêsu đã lay động trước hoàn cảnh bi thương của người bệnh và Ngài giơ tay chạm vào anh ta. “Ngài nói : Tôi muốn, anh hãy được sạch. Lập tức bệnh phong hủi biến mất và anh ta được lành sạch (Mc 1,42)”. Khi chạm vào người cùi, Đức Giêsu có làm điều gì sai trái không? Chắc chắn không và tuyệt đối không. Cho dù bệnh cùi là căn bệnh lây lan, và luật Do Thái vẫn coi sự sờ chạm đến bệnh nhân là một sự nhiễm uế, nhưng sự nhiễm uế này hoàn toàn không phải do tội lỗi. Khi Đức Giêsu chạm đến người cùi để chữa lành cho anh ta, có thể đó là một hành vi phản khoa học, khiến dễ bị lây nhiễm, nhưng tuyệt đối nơi Ngài không thể có sự nhiễm uế. Động thái này có nghĩa là gì? Chúng ta thấy Đức Giêsu vẫn cẩn thận tuân thủ lề luật và Ngài không tỏ ra khinh suất lề luật chút nào.

 Sau khi bệnh nhân đã hoàn toàn được lành lặn, Đức Giêsu nghiêm giọng đuổi anh ta đi ngay và còn căn dặn kỹ lưỡng “ Đừng nói gì với ai cả, nhưng hãy đi trình diện tư tế và vì anh đã được lành sạch, thì hãy dâng những gì Môsê đã truyền để làm chứng cho người ta biết (Mc 1,44). Sự đồng cảm của Đức Giêsu được thể hiện không phải bằng một cái ôm hôn thắm thiết để chúc mừng anh ta, vì anh được trở lại hòa nhập với cộng đồng. Nhưng, Ngài nói với người được chữa lành là hãy đi thực hành những gì mà luật Môsê dạy bảo, như đã viết trong sách Lêvi 14,1-32. Bệnh nhân sau khi được lành bệnh, phải thực hiện điều luật, để được đón nhận trở lại hội nhập với cộng đồng. Vị tư tế sẽ còn phải kiểm tra, như sách Lêvi đã dạy, và sự kiểm tra này kéo dài suốt cả tuần lễ. Anh ta đang trên đường để tái hòa nhập, và lúc Đức Giêsu chữa lành cho anh ta, anh ta vẫn chưa có thể trở lại với cộng đồng một cách hoàn toàn lúc bấy giờ.

 Nhưng tại sao Đức Giêsu lại nghiêm giọng bảo anh ta đừng nói gì cho ai biết? Có phải thực sự Đức Giêsu mong muốn người bệnh đã được chữa lành phải câm lặng tuyệt đối hay không? Có phải bệnh nhân sau khi được lành sạch sẽ không nói cho vị tư tế biết ai đã chữa lành cho mình?

 Sứ mạng cứu thế của Đức Giêsu là mời gọi mọi người tiến vào Vương quốc Nước Trời, thế thì tại sao Ngài lại nghiêm cấm người vừa được chữa lành do quyền năng của Ngài lại phải câm nín? Người được Đức Giêsu cứu chữa chắc chắn không thể im miệng được. Anh ta ra đi và bắt đầu công bố cho mọi người, quảng bá rộng khắp tin vui mà mình mới được lãnh nhận. Vì vậy số người đến tìm gặp Đức Giêsu ngày càng đông đến mức độ Ngài không thể công khai vào thành nào, mà chỉ có thể ở lại những nơi hoang vắng ngoài thành ( Mc 1,45) .

 Dường như có sự mâu thuẫn và đối kháng giữa chỉ thị của Đức Giêsu cấm người bệnh  đừng nói gì với ai, với sứ mệnh quảng bá Vương quốc Nước Trời. Trong Tin mừng Marcô, chúng ta thấy nhiều lần Đức Giêsu đã nói như vậy. Các học giả kinh thánh gọi đó là “Bí mật Thiên Sai”. Một đàng, Đức Giêsu mời gọi mọi người hãy bước theo Ngài và Ngài đã chữa lành các bệnh nhân một cách công khai, một đàng lại có vẻ như Ngài muốn bịt miệng các chứng nhân, cấm họ nói bất kỳ điều gì. Có phải đây là một sự đánh đố mang tính tâm lý mà Đức Giêsu khởi xướng, hay chỉ là một kỹ xảo chơi chữ theo kiểu văn chương mà Marcô đã sử dụng?

 Các học giả cho chúng ta thấy thái độ phản ứng của bệnh nhân được chữa lành nói lên câu trả lời cho vấn nạn này. Niềm vui Tin Mừng vọt trào nơi tâm hồn những con người mà Đức Giêsu đã sờ chạm đến, phải được công bố và được nhân rộng. Niềm vui đó cần được sẻ chia, cần được quảng bá rộng khắp cho mọi người. Người cùi trong bài Tin Mừng hôm nay đã chu toàn những gì lề luật đòi hỏi, nhưng anh ta biết rằng mình không thể câm lặng, ôm giữ cho riêng mình niềm vui sung mãn và ngập tràn đó. Sau khi đã trải nghiệm sự vui mừng lớn lao vì được thụ lãnh quyền năng chữa lành của Đức Giêsu, anh ta ra đi và nói cho mọi người biết. Đây là hình mẫu và là chân dung của một nhà truyền giáo đích thực, mà mỗi người chúng ta cần phải sao chép.

 

Cập nhật lần cuối ngày Chủ nhật, 04 Tháng 2 2018 09:57
Đánh giá bài suy niệm
(0 số lần đánh giá)
Số Lần đọc 1212 lần
:

Giới Thiệu

Lời Chúa là lương thực nuôi dưỡng tâm hồn, là ánh sáng soi đường dẫn lối cho cuộc sống. Việc lắng nghe và suy niệm Lời Chúa sẽ giúp mỗi người nhận biết lối đường để đi, phương cách để hành động, đồng thời bổ dưỡng tâm hồn con người trên đường về với Người.

Cùng với các bạn, website Lời Chúa cũng mong được góp những suy tư nhỏ bé của mình qua những bài suy niệm, với ước mong Lời Chúa sẽ giúp chúng ta được biến đổi mỗi ngày nên giống Người hơn.


Default Theme
Layout Direction
Body
Background Color [r]
Text color [r]
Top
Top Background Image
Background Color [r]
Text color [r]
Bottom
Bottom Background Image
Background Color [r]
Text color [r]