PHÊRÔ VÀ PHAOLÔ: MẾN CHÚA VÀ NHIỆT HUYẾT TÔNG ĐỒ

 

Trong niềm vui hân hoan, chúng ta cùng với toàn thể Giáo Hội mừng lễ kính hai Thánh Tông Đồ Phêrô và Phaolô. Hai vị Thánh Tông Đồ này được coi là hai trụ cột chính của tòa nhà Giáo Hội nhờ đời sống và các nhân đức của các ngài. Trong các nhân đức mà các ngài có, nổi bật lên lòng mến Chúa và nhiệt huyết tông đồ mà chúng ta luôn chiêm ngắm và thực hành trong đời sống.

Mừng kính hai vị Thánh Tông Đồ, đây là niềm vui lớn của Giáo Hội, bởi các ngài đã xây dựng, bảo vệ và phát triển Giáo Hội Chúa Kitô trên chính đức tin của mình. Hai con người, hai tính khí nhưng lại có điểm tương đồng khiến mỗi chúng ta khám phá để thấy được Ơn Thánh Chúa luôn biến đổi để con người được trở thành khí cụ loan báo Tin Mừng Tình Yêu.

1.       Nhìn vào đời sống tự nhiên, ta thấy hai Thánh Tông đồ Phêrô và Phaolô có nhiều dị biệt.

·                   Thánh Phêrô là một ngư phủ có thân thể to lớn vạm vỡ trong khi Thánh Phaolô là một nguời bé nhỏ, gân guốc.

·                   Thánh Phaolô là một nhà trí thức, thuộc tầng lớp biệt phái quen làm việc với sách vở trong khi Thánh Phêrô thuộc tầng lớp bình dân. Thánh Phêrô là một trong những Tông đồ đầu tiên trong khi Thánh Phaolô là Tông đồ cuối cùng được Chúa kêu gọi.

2.       Nhưng hành trình tâm linh của các ngài có điểm tương đồng.

Chúa đã huấn luyện các ngài bằng cách để cho các ngài trải qua một kinh nghiệm hư vô.

Đọc Tin mừng chúng ta thấy Phêrô là một con người tự tin, nhiều lần ngài phát biểu trước mỗi câu hỏi mà Đức Giêsu đặt ra. Ngài tin tưởng vào khả năng, vào đức tin, vào sự trung tín của mình. Ngài mạnh dạn nói với Ðức Giêsu: "Dù mọi người có bỏ Thầy, con quyết liều mạng vì Thầy"(Mt 26,33). Để huấn luyện Phêrô, Đức Giêsu đã để cho ngài trải qua nhiều thất bại trong đó có thất bại ê chề đau đớn là ngài đã hèn nhát chối Thầy trước mặt một người phụ nữ tầm thường. Qua thất bại, Phêrô nhận ra con người của mình và thấy mình chẳng là gì, chẳng có gì ngoài một vực thẳm hư vô. Thất bại đã giúp Phê rô biết khiêm hạ để mến Chúa và phục vụ tha nhân trong sức mạnh của ơn thánh.

Thánh Phaolô cũng trải qua sự thất bại của đời mình. Vốn có tư chất thông minh và ngài rất tự hào, tự tin vào dòng dõi, khả năng, và đạo đức của mình. Ngài đã nói: "Nếu ai khác có lý do để cậy vào xác thịt, thì tôi càng có lý do hơn: tôi chịu cắt bì ngày thứ tám, thuộc dòng dõi Israel, họ Bengiamin, là người Hípri, con của người Hípri; giữ luật thì đúng như một người Pharisêu; nhiệt thành đến mức ngược đãi Hội Thánh; còn sống công chính theo Lề Luật, thì chẳng ai trách được tôi" (Phil 3,4b). Nhưng trên con đường Ðamas, con đường trần rong ruổi đi tìm bắt các tín hữu của Chúa Kitô, Phaolô đã ngã ngựa; Sau biến cố này, Phaolô nhận ra lý tưởng và tôn giáo mình tin nhận không dẫn mình đến chân lý, chân lý mà cuộc đời con người luôn kiếm tìm đó là chính Thiên Chúa. Có lẽ trong tâm hồn Phaolô lúc bấy giờ nhận ra rõ ràng hơn lúc nào hết về Chân Lý mà mình luôn tìm kiếm; chính vì thế mà khi ngã ngựa Phao lô mới có thể chấp nhận sự biến đổi, sự trở về và nhiệt thành với Chúa đến hiến dâng cả mạng sống mình.

Từ những bối cảnh cuộc đời khác nhau nhưng có điểm chung: tự hào, tự tin… rồi thất bại, Phêrô và Phaolô được biến đổi. Sự biến đổi đó nhờ bởi ơn thánh Chúa dành cho những tâm hồn thao thức đi tìm Chân Lý, khi té ngã biết trỗi dậy, khi bất trung biết sám hối… và khi biết THIÊN CHÚA LÀ TÌNH YÊU đã mau chóng theo Ngài và vội vã lên đường để rao truyền Tin Mừng đến cho mọi dân nước. Việc loan báo Tin Mừng là hạnh phúc của người tông đồ, Phao lô đã cảm nhận và thốt lên: "Khốn cho tôi nếu tôi không rao giảng Tin Mừng" (1Cr 9,16). Ðời các ngài là một hành trình truyền giáo không mệt mỏi. Các ngài ra đi, ra đi không ngừng để đem Tin Mừng đến tận cùng thế giới.

Hành trình tâm linh của các ngài cũng là hành trình mà mọi nguời phải theo nếu muốn tiến bước trên đường thánh đức. Khởi điểm của hành trình là nhận thức mình tội lỗi yếu hèn, cần ăn năn trở về, cần được ơn cứu độ. Nhận thức sự hư vô của mình để bám chặt vào Thiên Chúa, phó thác cho Thiên Chúa tất cả cuộc đời mình. Nhận thức ấy đưa ta đến khiêm nhường sâu xa. Một toà nhà càng muốn xây cao, nền móng càng phải chìm sâu. Một sự khiêm nhường càng sâu xa càng giúp ta tiến xa trên con đuờng tìm Chúa và gặp Chúa. Một khi đã cảm nghiệm được tình yêu của Thiên Chúa trong đời mình, ta sẽ bị tình yêu Chúa thiêu đốt. Ngọn lửa yêu mến ấy sẽ thúc bách ta hăng say làm việc tông đồ.

Khi hát vang lời ca : “Bàn thạch Phêrô trường tồn thay, đồng trụ Phaolô trường tồn thay” trong ngày lễ kính các ngài, chúng ta cảm thấy hân hoan phấn khởi vì đức tin đã đưa con người đến gặp Thiên Chúa, gặp Hạnh Phúc, gặp Tình Yêu và Bình An là cùng đích cuộc đời con người hướng đến.

Chúng ta dâng lời cảm tạ Thiên Chúa đã ban cho Gi áo Hội hai vị Thánh Tông Đồ thánh thiện và nhiệt huyết làm rạng danh Gi áo Hội Chúa Ki tô, Gi áo Hội của Tình Yêu và Sự Sống. Xin hai Thánh Tông Đồ cầu bầu cùng Chúa ban ơn để mọi người thời đại ngày hôm nay biết yêu mến và tin nhận Thiên Chúa là nguồn mạch Tình Yêu Đích Thực và Sự Sống Trường Cửu. Amen

Lm. Giuse Nguyễn Đức Vinh SDB

 

Cập nhật lần cuối ngày Thứ tư, 28 Tháng 6 2017 19:59
Đánh giá bài suy niệm
(1 Đánh giá)
Số Lần đọc 1134 lần

Suy Niệm Hằng Ngày

:

Giới Thiệu

Lời Chúa là lương thực nuôi dưỡng tâm hồn, là ánh sáng soi đường dẫn lối cho cuộc sống. Việc lắng nghe và suy niệm Lời Chúa sẽ giúp mỗi người nhận biết lối đường để đi, phương cách để hành động, đồng thời bổ dưỡng tâm hồn con người trên đường về với Người.

Cùng với các bạn, website Lời Chúa cũng mong được góp những suy tư nhỏ bé của mình qua những bài suy niệm, với ước mong Lời Chúa sẽ giúp chúng ta được biến đổi mỗi ngày nên giống Người hơn.


Default Theme
Layout Direction
Body
Background Color [r]
Text color [r]
Top
Top Background Image
Background Color [r]
Text color [r]
Bottom
Bottom Background Image
Background Color [r]
Text color [r]