THỨ HAI TUẦN 12 THƯỜNG NIÊN

 THỨ HAI TUẦN 12 THƯỜNG NIÊN

Bài Ðọc I: (Năm I) St 12, 1-9

"Abram ra đi như Chúa đã truyền dạy".

Trích sách Sáng Thế.

Khi ấy, Chúa phán cùng Abram rằng: "Ngươi hãy từ bỏ quê hương, họ hàng và nhà cửa cha ngươi mà đi đến xứ Ta chỉ cho. Ta sẽ cho ngươi thành một dân lớn; Ta sẽ chúc lành cho ngươi, và Ta sẽ cho danh ngươi nên lớn lao, ngươi sẽ là một mối chúc lành. Ta sẽ chúc lành cho những ai chúc lành cho ngươi, và sẽ chúc dữ cho ai chúc dữ cho ngươi. Nơi ngươi mọi dân nước sẽ được chúc phúc".

Abram ra đi như Chúa đã truyền dạy, và có ông Lót đi theo. Khi bỏ đất Haran, Abram được bảy mươi lăm tuổi. Ông đem Sarai, vợ ông, và Lót là cháu, cùng với tất cả tài sản và gia nhân mà họ có ở Haran. Họ ra đi đến đất Canaan. Khi họ tới nơi, Abram rảo qua các xứ cho đến Sikem, thung lũng thời danh. Bấy giờ người Canaan đang ở xứ này.

Chúa đã hiện ra với Abram và phán rằng: "Ta sẽ ban đất này cho dòng dõi ngươi". Ông đã dựng ở đó một bàn thờ kính Thiên Chúa, Ðấng đã hiện ra với ông. Rồi từ nơi ấy, ông đi đến núi ở phía đông Bêthel mà cắm trại: phía tây của trại là Bêthel và phía đông là Hai. Ông cũng dựng ở đó một bàn thờ kính Chúa, và khấn cầu danh Chúa. Abram cứ tiến dần mãi về (Nageb ở) phía nam.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 32, 12-13. 18-19. 20 và 22

Ðáp: Phúc thay dân tộc mà Chúa chọn làm cơ nghiệp riêng mình (c. 12b).

Xướng: 1) Phúc thay quốc gia mà Chúa là Chúa tể, dân tộc mà Chúa chọn làm cơ nghiệp riêng mình. Tự trời cao Chúa nhìn xuống, Người xem thấy hết thảy con cái người ta. - Ðáp.

2) Kìa Chúa để mắt coi những kẻ kính sợ Người, nhìn xem những ai cậy trông ân sủng của Người, để cứu gỡ họ khỏi tay thần chết, và nuôi dưỡng họ trong cảnh cơ hàn. - Ðáp.

3) Linh hồn chúng con mong đợi Chúa, chính Ngài là Ðấng phù trợ và che chở chúng con. Lạy Chúa, xin đổ lòng từ bi xuống trên chúng con, theo như chúng con tin cậy ở nơi Ngài. - Ðáp.

 

Alleluia: Ga 14, 5

Alleluia, alleluia! - Chúa phán: "Thầy là đường, là sự thật và là sự sống, không ai đến được với Cha mà không qua Thầy". - Alleluia.

 

Phúc Âm: Mt 7, 1-5

"Hãy lấy cái đà khỏi mắt ngươi trước đã".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Các con đừng đoán xét để khỏi bị đoán xét. Các con đoán xét thể nào thì các con cũng bị đoán xét như vậy. Các con dùng đấu nào mà đong, thì cũng sẽ đong lại cho các con bằng đấu ấy. Sao ngươi thấy cái rác trong mắt anh em, mà không thấy cái đà trong mắt ngươi? Hoặc sao ngươi bảo anh em: "Ðể tôi lấy cái rác ra khỏi mắt anh", và này: cái đà đang ở trong mắt ngươi. Ðồ giả hình, hãy lấy cái đà khỏi mắt ngươi trước đã, rồi ngươi sẽ thấy rõ để lấy cái rác ra khỏi mắt anh em ngươi".

Ðó là lời Chúa.

 Suy niệm

 Đã bao lần trong cuộc đời này, chúng ta thường lên án và xét đoán những lời nói, cử chỉ và hành động của người khác. Phải chăng đó là lẽ thường tình khi đã là con người? Vâng, đó chính là cái yếu đuối mà thân phận con người không thể nào thoát ra khỏi. Vậy phải chăng chúng ta cứ viện vào lý do này để tha hồ mà xét đoán và lên án người khác?

 Lời Chúa hôm nay như một lệnh truyền không chỉ cho tôi mà còn cho tất cả mọi người chúng ta. Thiên Chúa cũng biết rằng chúng ta không thể thoát khỏi những yếu đuối đó trong cuộc đời mình, nhưng Ngài đã ban cho chúng ta khả năng để vượt thắng nó. Đó chính là khả năng yêu thương. Sự yếu đuối và tính ích kỷ khiến cho chúng ta chỉ biết nhìn vào mình, biết tôn mình lên mà ít khi chấp nhận những vượt thắng, những khả năng của người khác. Không chỉ vậy, vì tính ích kỷ hẹp hòi, mà chúng ta cũng thường "cố gắng" để đưa ra những khiếm khuyết nơi người khác. Vâng, sự yếu đuối, ích kỷ và hẹp hòi nơi con người là thế. Đã là người thì không ai muốn mình thua kẻ khác, không ai muốn mình phải chịu lép vế trước người khác. Thế nhưng chúng ta cũng phải biết khiêm nhường để nhìn vào mình, nhìn vào cái tôi quá lớn đang ngự trị trong tâm hồn mình, để biết đón nhận những điều hay, điều tốt nơi người khác.

 Lời Chúa hôm nay khiến cho chính chúng ta phải nhìn lại mình trước hết, nhìn vào những bóng đen nơi tâm hồn mình, và từ đó để biết cảm thông và biết chấp nhận người khác hơn. Xét đoán người khác cũng chẳng qua là che lấp đi cái thói cao ngạo nơi bản thân mình mà thôi. Điều đó càng chứng tỏ một con tim khô cằn của bản thân, một tâm hồn chai cứng và đầy kiêu ngạo nơi mình. Chỉ khi biết đặt trọn con người mình trước mặt Thiên Chúa, thì chúng ta mới thực sự sống khiêm nhường, sống yêu thương và sống bác ái. Tình yêu thương mới làm cho con người trở nên là người hơn và cũng làm cho con người gần với Thiên Chúa hơn. Khi yêu thương, chúng ta không chỉ yêu thương những điều hay lẽ phải nơi người khác, nhưng còn yêu cả những giới hạn của người đó và biết sống quảng đại bác ái với tất cả mọi người.

 Lạy Chúa ! Khi con xét đoán người anh em của con, cũng chính là khi con đang làm cho con người kiêu ngạo của con lớn lên. Xét đoán khiến cho con trở nên một kẻ mù lòa tâm hồn và làm cho con tim trở nên chai cứng hơn bao giờ hết. Con xin tạ ơn Chúa vì Chúa đã ban cho những người anh em con có những tài năng để phục vụ Chúa và tha nhân. Xin cho con biết trân trọng và đón nhận tất cả trong yêu thương, trong bình an và trong cảm mến. Amen.

 Phêrô Dương Hải Văn SDB

 

Cập nhật lần cuối ngày Chủ nhật, 25 Tháng 6 2017 19:23
Đánh giá bài suy niệm
(0 số lần đánh giá)
Số Lần đọc 829 lần

Suy Niệm Hằng Ngày

:

Giới Thiệu

Lời Chúa là lương thực nuôi dưỡng tâm hồn, là ánh sáng soi đường dẫn lối cho cuộc sống. Việc lắng nghe và suy niệm Lời Chúa sẽ giúp mỗi người nhận biết lối đường để đi, phương cách để hành động, đồng thời bổ dưỡng tâm hồn con người trên đường về với Người.

Cùng với các bạn, website Lời Chúa cũng mong được góp những suy tư nhỏ bé của mình qua những bài suy niệm, với ước mong Lời Chúa sẽ giúp chúng ta được biến đổi mỗi ngày nên giống Người hơn.


Default Theme
Layout Direction
Body
Background Color [r]
Text color [r]
Top
Top Background Image
Background Color [r]
Text color [r]
Bottom
Bottom Background Image
Background Color [r]
Text color [r]